TTO – Tuyển Algeria đã vỡ òa trong hạnh phúc sau lúc đá bại Senegal 1-0 trong trận chung kết tại Cairo (Ai Cập) để lên ngôi quán quân CAN 2019.

Đọc thêm: cá cược bóng đá

Baghdad Bounedjah (9) – cầu thủ đã làm bàn thắng độc nhất vô nhị cho Algeria trong trận chung kết CAN 2019 – Ảnh: REUTERS

những cầu thủ Algeria tràn ra sân ăn mừng sau lúc trọng tài nổi còi chấm dứt cuộc chiến – Ảnh: REUTERS

Algeria ăn mừng trong phấn khích sau khi lên ngôi vô địch CAN 2019 - Ảnh 3.

các cầu thủ Algeria tạ ơn thượng đế sau khi giành chiến thắng trước Senegal trong trận chung kết – Ảnh: REUTERS

Algeria ăn mừng trong phấn khích sau khi lên ngôi vô địch CAN 2019 - Ảnh 4.

HLV Djamel Belmadi ăn mừng phấn khích sau lúc tuyển Algeria lên ngôi quán quân – Ảnh: REUTERS

Algeria ăn mừng trong phấn khích sau khi lên ngôi vô địch CAN 2019 - Ảnh 5.

Thủ môn Azzedine Doukha leo lên khung thành để ăn mừng – Ảnh: REUTERS

Algeria ăn mừng trong phấn khích sau khi lên ngôi vô địch CAN 2019 - Ảnh 6.

những cầu thủ Algeria công kênh HLV Djamel Belmadi sau cuộc đấu – Ảnh: REUTERS

Algeria ăn mừng trong phấn khích sau khi lên ngôi vô địch CAN 2019 - Ảnh 7.

Tiền vệ Ismael Bennacer đoạt danh hiệu Cầu thủ tuyệt vời nhất giải – Ảnh: REUTERS

Algeria ăn mừng trong phấn khích sau khi lên ngôi vô địch CAN 2019 - Ảnh 8.

Đội trưởng Riyad Mahrez nhận cúp vô địch từ tay chủ toạ CAF Ahmad Ahmad – Ảnh: REUTERS

Algeria ăn mừng trong phấn khích sau khi lên ngôi vô địch CAN 2019 - Ảnh 9.

những cầu thủ Algeria giơ cao quắp vô địch trên sân Cairo (Ai Cập) – Ảnh: REUTERS

Algeria ăn mừng trong phấn khích sau khi lên ngôi vô địch CAN 2019 - Ảnh 10.

những cầu thủ Algeria và chức quán quân CAN 2019 – Ảnh: REUTERS

Algeria ăn mừng trong phấn khích sau khi lên ngôi vô địch CAN 2019 - Ảnh 11.

những CĐV Algeria xuống đường ăn mừng chiến thắng của đội nhà – Ảnh: REUTERS

Mane so tài MahrezMane so tài MahrezTTO – 2h ngày 20-7 (giờ VN) sẽ diễn ra trận chung kết Giải quán quân châu Phi (CAN) 2019 giữa Senegal và Algeria. Tâm điểm của trận đấu sẽ là màn so tài giữa 2 siêu sao Sadio Mane (Senegal) và Riyad Mahrez (Algeria).

Nhớ mãi lời thầy ‘luyện võ cho đàng hoàng, tử tế’

TTO – “Hình như vừa mới đây phổ thông người trong giới võ thuật đang trở lại thời võ lâm rồi” – 1 sư huynh của tôi tâm sự buồn về tình trạng thị phi võ miệng và võ thật để hơn thua nhau ngoài phường hội!

Nhớ mãi lời thầy luyện võ cho đàng hoàng, tử tế - Ảnh 1.

Tổ sư Ueshiba Morihei môn phái Aikido chủ trương võ thuật hướng đến tình nhân ái, hạn chế bạo lực – Ảnh tư liệu

Thậm chí, vừa qua đã xảy vụ đánh đấm giữa võ sư Nam anh hào, tổng đàn chủ Vịnh Xuân Nam Anh tại VN và võ sư Nam Nguyên Khánh – 1 trận đánh ngay tại nhà riêng mà dư luận cho rằng hoàn toàn ko có tinh thần thượng võ!

người dưng mới nghe mang thể khó hiểu. Nhưng chúng tôi ko lạ lẫm gì chuyện này. Trong giới võ thuật, 2 trong khoảng “võ lâm” để chỉ thời xa xưa – mẫu thời còn “u u minh minh”, luật pháp chưa chặt chẽ, người ta còn cầm kiếm tự xử theo luật giang hồ, ai mạnh thì thắng, oán hờn và trả thù ko ngớt… Cao hơn hẳn là võ đạo – nơi mà những người tập võ đã thật sự vượt qua dòng bản ngã thắng – thua – oán thù phải trả. Võ có họ đã trở thành đạo, có triết lý nhân, thiện, mỹ trong ấy, không chỉ thuần tuý là các đòn thế để đánh người hay thắng người.

Thập niên 1980, thời chúng tôi miệt mài tập võ, thầy dạy võ ít oi lại nghèo khó, ban ngày chạy xích lô, tối đến sân dạy. Võ tuyến phố, câu lạc bộ rất nhiều đều dạy chay, trò cũng học chay ngoài trời ở bất cứ chiếc sân nào ấy bằng phẳng một chút.

Chúng tôi ko phải biết sàn tập an toàn bằng vật liệu tổng hợp, cũng khiến gì biết mũ, giáp bảo hộ. Thầy trò dành tiền tậu được mẫu bao cát và mấy thanh sắt dựng cọc treo bao tập là mừng lắm rồi. Nắng thì chịu nắng, mưa thì mặc mưa. Mang các đợt gần vào giải đấu, thầy trò è cổ mình trong mưa mà tập dượt…

Thiếu thốn là vậy nhưng chúng tôi tập dượt vui vẻ và đam mê lắm. Tôi nhớ mãi lời thầy dạy: “Được mặc bộ võ phục trên người, được ra sân dạy, sân tập là quý lắm rồi. Thôi thầy trò mình ráng tập tành cho tử tế, tử tế”. Và chữ tử tế, tử tế gắn với tôi suốt hàng chục năm qua. Vì sao thầy không dạy phải luyện võ cho giỏi, cơ mà luyện võ cho “đàng hoàng, tử tế”?

Sau này, lúc đứng lớp dạy lại những em võ sinh khác, tôi thấm dần và hiểu sâu sắc lời thầy dạy. Võ thuật mang các đòn thế đánh người mang thể là con dao 2 lưỡi. Nó giúp người, giúp mình, nhưng cũng mang thể hại người. Thầy dạy võ nào mà ko muốn trò nhiều năm kinh nghiệm. Nhưng người thầy đã đạt tới võ đạo đều hiểu rõ chỉ mẫu chuyên nghiệp của võ thuật không chưa đủ (bởi mới chỉ nhiều năm kinh nghiệm khoa học đánh đấm), mà phải đạt đến võ đạo.

Thầy muốn truyền võ đạo cho võ sinh, nhưng với các em nhỏ tuổi, kể chữ “đạo” thì mơ hồ, khó hiểu quá. Thầy phải nói 1 cách thức thuần tuý hơn, dân dã hơn là “đàng hoàng, tử tế”. Mẫu này thì có lẽ ai cũng hiểu được – lẽ sống giữa con người với con người.

Còn nhớ, hồi ấy sân tôi tập ở Tân Bình với mấy trường phái cùng luyện. Taekwondo chúng tôi tập 1 góc. Karate một góc. Vovinam, Vịnh Xuân quyền 1 góc. Anh em ngoài giờ tập riêng theo trường phái, đều vui vẻ chơi với nhau như bạn bè. Hãn hữu hoi với vài võ sinh cá biệt, gây sự bạn tập ở trường phái khác, rồi sinh đánh đấm thử tài ngoài tuyến phố.

Thầy tôi biết được la rất dữ. Khi mọi chuyện nhất thời qua, thầy lại khuyên: “Em mang biết vì sao tôi không cho em thử tài đánh đấm không? Bởi vì nó giải quyết được gì? Hôm nay em với thể thắng bạn này. Mai sau sở hữu bạn khác lại muốn đánh cho em thua. Chuyện này sẽ bao giờ dừng?”.

Tôi còn nhớ mãi lời thầy dạy: “Học võ mà chỉ muốn đánh thắng người thì tầm thường quá. Vậy thì cầm cây sắt, cầm con dao mà đánh gục họ đi, việc gì phải luyện võ năm này qua năm khác cho khổ để chỉ sở hữu mỗi mục đích phải thắng người!”. Tôi hiểu ý thầy muốn nói là người luyện võ nên hướng đến chỉ tiêu cao cả hơn, đẹp đẽ hơn, chứ ko chỉ là trò cơ bắp thắng – bại.

Sân tôi tập mang vài võ sinh cá biệt, thích đánh nhau. Thầy khuyên dạy vài lần ko được, đã cấm tập. Thầy nói nếu như để các em này tập nữa sớm muộn gì cũng đem họa cho người và cho mình. Rẻ nhất là các người ấy đừng học võ nữa.

hiện nay, tôi chưa già cũng không còn trẻ, vốn liếng võ thuật cũng chỉ trợ thì gọi là mon men võ vẽ. Nhưng tôi đã thật sự hiểu tập võ để làm gì, và thật sự chán ngán sở hữu các chiêu trò thách đấu, thử tài cao thấp loạn xị như giang hồ bên ngoài.

hôm nay, bạn hạ một ai đấy, ngày mai và ngày mốt bạn lại tiếp tục hạ những người khác để chứng minh bạn chuyên nghiệp hơn. Nhưng bạn sở hữu dám chắc đến một ngày nào đấy, bạn sẽ không bị thảm bại nếu như chỉ biết mài miệt tranh tài đánh đấm?

Cười người hôm trước, ngày mai người cười! Luyện võ chỉ đơn thuần thế sao?

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.